Phong Nghiên Sơ ở nhà đọc sách cùng Phong Nghiên An hai ngày, mặc kệ hắn cảm thấy thế nào, cũng đủ khiến tứ lang bức bối không chịu nổi.
Trước đây chưa từng cảm thấy, giờ đây tứ lang cảm giác mình đọc sách bên cạnh nhị ca, cứ như ngồi trước mặt phụ thân vậy, đến thở mạnh cũng không dám. Viết xong một bài sách luận, hắn mang qua, căng thẳng nói: “Nhị ca, ta viết xong rồi.”
Phong Nghiên Sơ cầm lấy xem xét, câu chữ lời văn không có vấn đề gì, chỉ là viết hơi trống rỗng. Hắn bèn chỉ vào một chỗ nói: “Đề này hỏi về an dân, tuy rằng chỗ này ngươi viết quân vương trị vì bằng đức, biết người dùng người; thần tử phải tận trung giữ chức, cương trực không a dua, lấy đạo thờ vua, cũng không sai, nhưng chỉ như thế vẫn không đủ.”
“Cái gọi là an dân, dân vi bang bản, bản cố bang ninh mới là căn bản. Nếu muốn an dân, chỉ có nhân chính thôi là không đủ. Còn phải kinh tế an dân, hậu sinh lợi dân, sử dân dĩ thời; chính trị an dân, tỉnh hình ước pháp, lại trị thanh minh; xã hội an dân, chẩn tai tế khốn, giáo hóa phong tục; càng phải củng cố biên phòng, bảo cảnh an dân, khiến ngoại tộc không dám có chút xâm phạm nào. Ngươi phải biết, đã là an dân, tự nhiên dân vi trọng.”




